IndexIndex  Trang chủTrang chủ  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[�] THƯ MỜI THAM GIA KÝ GỬI SIM MIỄN PHÍ Wed Oct 06, 2010 8:54 pm
[�] Nhận ngay 20 triệu chỉ với một tin nhắn Mon Sep 06, 2010 10:37 am
[�] Khóa đàm thoại tiếng nhật mới tại Top Globis Mon Aug 30, 2010 2:03 pm
[�] Học tiếng Nhật là niềm vui của bạn - Dạy tiếng Nhật là niềm tự hào của Top Globis Mon Aug 30, 2010 2:02 pm
[�] clip kỷ niệm sinh nhật lớp nè Thu Jul 29, 2010 9:35 pm
[�] Diễn Đàn Trường THPT Nguyễn Văn Trỗi Wed Jul 28, 2010 10:02 pm
[�] Cải lương=Tiếng Anh nè pà con Wed Jul 21, 2010 1:02 pm
[�] Sôi động cùng V-league 2010 Fri Jul 16, 2010 5:59 pm
[�] Hơ hơ hơ hơ hắt xì.... Bụi quá, cả 4rum mìt mờ 1 màu sương khói =[[ Wed Jul 14, 2010 9:09 pm
[�] Vì một World Cup ..."lộn ngược" Sat Jul 10, 2010 3:34 pm
[�] Bộ mặt thật của Honey+SNSD sau Dream Concert Tue May 18, 2010 11:57 pm
[�] Tâm thần Lipsing!!!! Fri May 07, 2010 5:25 pm
:: Quên mật khẩu ::

Lơi nhắn từ 4rum Chào mừng các bạn đến với vương quốc ABC10. Nhanh tay đăng kí để post bài và hoà vào không khí sôi động của 4rum nào.Chúc các bạn năm mới,tuổi mới có thật nhiều điều mới.Cảm ơn các bạn đã ghé thăm ^x^

Share | 
 

 CHUYEN TINH TUOI TEEN ( pa` kon doc cho y kjen nhe, thank)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Tram_nt93
Nhập viện
Nhập viện


Giới tính : Nữ Hang ổ : Moi' chuyen wa to? 2, ngoi` ban` 4, o giua~ 2 kon mo? nhon. =.=
Tổng số bài gửi : 17
Của để dành : 2792
tiền thưởng : 0

10062009
Bài gửiCHUYEN TINH TUOI TEEN ( pa` kon doc cho y kjen nhe, thank)

Hắn tên là Huy...là hot boy trường tôi.bằng tuổi và học lớp 11 a1
Hắn quả là may mắn...sinh ra trên đời đã có mọi thứ :gia đình giàu có thuộc vào loại nhất nhì thành phố , tư chất thông minh cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai , nam tính lại biết ăn chơi , sành điệu....vì thế hắn đâm ra kiêu ngạo..mặt hếch lên trời , thay bồ cứ như thay áo và không coi ai ra gì...vậy mà không hiểu sao tất cả con gái trong trường đều thần tượng hắn...dại trai quá đi mất ...

-Hằng , hôm nay bà phải đi với tôi...
Nhỏ Thảo , con bạn nổi tiếng với biệt danh công chúa lúc lắc tay tôi.

-đi dâu?
tôi tò mò hỏi..

-ô hay , thì đi đâu nữa..chẳng phải hôm qua đã bàn với nhau rồi sảo đi tỏ tình với Huy...

-hả?
tôi ngã người ra sau...ở thi hôm qua nó có đề cập tới nhưng mà tôi không để tâm lắm..nào nhờ hôm nay nó lại làm thật....

-thôi đi bà..con gái ai lại làm như vậy..ngại chết đi được..
tôi thủ thỉ..

-vớ vẩn..thế kỷ bao nhiêu rồi mà bày đặt ngại...hơn nữa tôi tỏ tình chứ có phải bà tỏ tình đâu mà sợ..

thế rồi nó kéo tôi xềch xệch qua lớp 11a1....kể cũng quái , Thảo thuộc dạng xinh như búp bê..gương mặt tròn trĩnh , môi đỏ , má hồng , lông mi dài , mũi cao như tây...nó lại ăn mang rất sành điệu nên lắm cậu tán tỉnh..vậy mà không hiểu sao nó lại chạy theo Huy..1 đứa chỉ biết có bản thân và coi bọn con gái chỉ là trò đùa..
-----------------------------------------------------------------------

-hic , đông quá bà ạ..mấy đứa con gái lớp khác cứ lởn vởn quanh đây thì làm sao mà tỏ tình được..
tôi gắt :'' cái con nhỏ này chỉ được cái hữu dũng vô mưu , lúc nào cũng hành động trước khi suy nghĩ ''

-uh...vậy làm sao bây giờ...hay bà gửi thư giùm tôi đi..tự dưng tôi run , chóng mặt , đau đầu quá bà ạ..
Thảo nhăn mặt..

-đồ điên.
tôi trố mắt nhìn nó..
-tôi có phỉa là fan phiếc gì của hắn đâu mà đưa cho hắn cái thứ này?

-bà giúp tôi đi..xong xuôi tôi mời bà chầu chè..ok?
Thảo dúi lá thư vào tay tôi với vẻ hy vong...tôi không quan tâm lắm vì mải ngó nghiêng trong lớp...thực ra tôi sang đây cũng có lí do riêng , đó là để nhìn thấy Phong...

Phong là cậu bạn dễ thương mà tôi để ý đầu năm lớp 10..kì đó đi học về , xe đạp tôi bọ trạch xích ,chính Phong đã sửa nó dùm tôi...chà , đó là 1 kỉ niệm mãi mãi tôi không bao giờ quên được...sau này , mỗi khi thấy cậu ấy trên sân trường , tim tôi lại đập lỗi nhịp...nhưng có vẻ như cậu ấy không để ý đến tôi thì phải...buồn thật

-tránh ra giùm..

1 giọng nói hách dịch vang lên...tôi liếc xéo quá,..thì ôi thôi đó là Huy ,hot boy (mà theo định nghĩa của tôi là sành điệu , ăn chơi , nhà giàu , đẹp trai, bất tài và vô dụng )..hắn đang lườm tôi thấy rõ..

-cầm lấy cái thư này giùm..
tôi dúi thư vào tay hắn...chán thiệt , chẳng có Phong ở trong đó...

-của cô hả?
thằng điên đó tiếp tục hỏi..

-ko..
tôi trợn mắt...(tôi ngu hay sao mà viết thư cho hắn)

-con bạn tôi
tôi đưa tay chỉ...ủa , nó đâu rồi...con Thảo mắc dịch , quơ quýt một hồi , ngại quá...tôi phải bỏ về..lũ con gái thì nhìn tôi , thầm thì , bàn tán to nhỏ...

vừa về lớp. thấy cái mặt nó là tôi hét..:

-bà đang chơi cái trò gì vậy?

nó thì cười xuề xòa , vẻ mặt như biết lỗi...:

-thôi , tha cho em đi mà chị..thấy cậu ta tôi run quá , ba chân bốn cẳng chạy về , thế bà đưa thư cho tôi chưa?

-đưa rồi.
tôi gắt..

-bà làm tôi ôm 1 cục ngại...mấy đứa con gái cứ chỉ trỏ..tôi nói cgho mà biết nếu như ngày mai cả trường đồn ầm lên tôi đeo thằng Huy thì bà chết với tôi...

-yên tâm , yên tâm
nhỏ Thảo cười lí lắc
-tôi ghi rõ tên tôi trong đó rôi..tí nữa ăn chè nhué , ok?

-ok..tất nhiên là phải ăn rồi...
(hình như trong lòng tôi lúc này đã bớt cáu thì phải )

------------------------------------------------------------------

Giờ ra chơi , tôi đang nghe nhạc bài '' hy vọng '' của Young Uno thì bỗng nhiên mấy đứa con gái cứ thi nhau đập vào lưng tôi :

-gì vậy mấy bà?..để cho tôi yêu đi.

tôi nhăn mặt..bỗng con Vân giật cái tai nghe của tôi và nói với vẻ sửng sốt :

-thật không thể nào tin được..Huy tìm bà..

-Huy nào?

tôi ngơ ngác :

-Huy ghẻ 11 a5 hả?

-ghẻ đâu mà ghẻ..nhìn ra ngoài mà coi...
con Tú trợn mắt....

ngó ra ngoài thì ra là Huy , lớp 11 a1..hắn đang gườm gườm nhìn tôi với cái mặt hếch lên trời...
-----------------------------------------------------------------------

-có chuyện gì không?
tôi hỏi hắn...

-lá thư mùi mẫn ghê , Thảo nhỉ?

hắn nhếch mép cười..tôi ghét kiểu cười đó kinh khủng , giống như ra vể ta đây coi thường người khác quá đáng...


-hay ho thiệt , thư mùi mẫn hay không làm sao tôi biếy , mà tôi cũng không phải tên Thảo..Thảo là tên con bạn thân của tôi..

tôi trợn mắt nhìn hắn...lạy chúa , hắn nghĩ tôi là Thao..vậy ra hắn gán ghép cho tôi là ái mộ hắn à..buồn oẹ quá đi mât.

-vậy chứ cô tên gì?

hắn hỏi mà không thèm đổi giọng...


-vô duyên , tôi tên gì sao phải nói ra cho cậu biết..

tức mình tôi quay lưng toan bỏ đi , nhưng chưa kịp đi được nửa bước thì hắn đã nắm lấy khủy tay tôi , lôi lại...

-thả tay tôi ra , định đóng phim Hàn quốc đấy à?

tôi gầm ghè...hắn vẫn không chịu buông tay tôi ra...chẳng lẽ hắn muốn tôi quát vào mặt hắn hay sao?

-Hằng à, chuyện gì vậy?
đó là Thảo..nó dang ngờ ngợ nhìn tôi rồi nhìn sang Huy..

-hóa ra tên cô là Hằng à , tên đẹp lắm hay sao mà dấu vậy?
hắn nhe răng cươi.

-đẹp hay xấu thì kệ tôi , liên quan gì đến cậu?
tôi quắc mắt nhìn hắn...

ở dãy hành lang lúc này , 2 lớp bên cạnh đang đổ dồn ra coi...họ thì thầm , bàn tán to nhỏ với hau.mấy đứa con gái thì ném cho tôi những ánh nhìn không mấy thiện cảm....Trời ạ , soa tôi phải chịu đựng tất cả những điều này cơ chứ?....kéo Thảo lại gần tôi nói :

-đây mới là chủ nhân thực sự của bức thư này , không phải tôi nghe chưa?..thả tay tôi ra được rồi đó..hay là máu dê nổi dậy không kiềm chế được?

nói đến đó Huy mới chịu buông tay tôi ra...nhưng trái với vẻ mặt chờ đợi của Thảo..cậu ta bỏ đi , chẳng thèm liếc qua nhìn nó dù chỉ là 1 cái...điều đó làm nó cực kì thất vọng..

thế nhưng còn chưa đủ , vào lớp Thảo lại tiếp tục chì chiết tôi :

-bà làm cái gì vây...tôi mới là người viết bức thư đó chứ...nhưng tại sao Huy lại qua đây tìm bà. lại còn nắm tay , nắm chân nhau nữa...

-hay ho nhỉ? giờ bà đang đổ lỗi cho tôi đấy à..tôi có biết gì đâu nào...tự dưng thằng điên đó qua dây tìm và còn tưởng tôi là bà nữa chư.

tôi lôi trong cặp ra cuốn vở toán và tức muốn xịt khói..

-thế khi đưa bà nói gì với cậu ấy?..
Thảo vẫn không chịu buông tha,,,

-nói gì mà nói...dúi thư vào tay bảo con bạn tôi gửi...

tôi trả lời 1 cách mệt mỏi...
cái Hoa quay xuống trêu chọc :

-trời...không biết có phải vì thế mà Huy ấn tượng không nhỉ?,,chà , bà cứ như là lọ lem trong truyện cổ tích ấy..

Vân thì săm soi:
-sao bây giờ tôi mới nhận ra bà dễ thương nhỉ?..dù cho mắt có mí lận, mũi có tẹt , người chẳng phải cao ráo lắm....nhưng mà được cái trắng trẻo nên cũng không đến nỗi nào..

từng câu , từng chữ nó nói làm tôi căm kinh khủng..bên cạnh tôi Thảo cũng chẳng vui vẻ gì , nó bặm môi , trợn mắt , nguýt tôi thấy rõ

-này , chị nói cho mà biết nhé: giữa chị và thằng Huy không hề có bất cứ quan hệ gì..QUAY LÊN.

cả lớp quay lại nhìn tôi đăm đăm..còn mặi tôi khi đó thì đỏ lừ lên vì giận và mắt thì long lên sòng sọc...chắc bộ dạng tôi khi đó dữ quá nên cái vân mới lí nhí :

-thôi mà..đùa chút cho vui.bà đừng có giận..

rồi 2 đứa , cả Hoa và Vân quay lên , chẳng nói thêm 1 lời nào cả...
Giờ ra về , nhỏ Thảo vẫn chẳng nói thêm với tôi 1 câu nào, nó lẳng lặng dắt xe ra trước , mặt lạnh lùng và vô cam..tôi cũng mệt mỏi vì nó lắm rôi..nó giận thì kệ nó, việc gì tôi phải hạ mình kia chứ.mà lắm lúc tôi tự hỏi nó có còn là bạn thân của tôi nữa không?....Nếu là bạn thân thì tại sao nó lại không tin tôi , lại quay lưng với tôi chỉ vì 1 thằng con trai lạ hoăc..buồn chết đi mất...

đang nghĩ vẫn vơ thì bỗng nhiên tôi thấy Phong , cậu ta đang dắt 1 con Jupiter ở 1 quán gần trường ra , trông cậu có vẻ xanh thì phải?bị ốm à....


tôi thét lên..cả chiếc xe đổ ập xuống đường..,nguyên nhân là do 2 thằng con trai đi chiếc Dylan mắt mũi để đâu, đánh võng lạng lách thế nào mà quyệt phải tôi...
cố gắng thu dọn đống sách vở, tôi dựng xe đứng lên..mình mẩy tôi lúc này thật ê êm..hịc , hôm nay tôi bị sao quả tạ chiếu hay sao nhỉ? gặp toàn những chuyện không may...

-có sao không.?.
1 giọng vang lên

-không..
tôi mím môi.chợt quay phắt người , tôi đau đớn nhận ra tên cầm lái là Huy...hắn vừa nói vừa cười trông lưu manh kinh khủng :

-sướng lắm hay sao mà cười?

-ở thì sướng..

hắn vẫn ngang nhiên chọc tức tôi..

-thế thì tôi nói cho mà nghe...về sắm cái bằng lái mà đi kẻo có ngày bị chà mặt xuống đường đó...

giọng tôi run lên vì giâjn..thu dọn đống sách vở...tôi leo lên xe thật nhanh để đạp về nhà ...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

 Similar topics

-
» {Forum fic} ♥ Học viện tình yêu ♥ [giới thiệu nhân vật]
» Chuyện lấy vợ của thủy thủ....
» [K]Chuyện tình thằng lớp trưởng và thằng lớp phó học tập[Shortfic|GTOP]
» [SHARE] 8 cùng TOP và G-Dragon
» [M] Gri is REAL? [Short fic | GTop, BaeRi][Update Part2]
Share this post on: Excite BookmarksDiggRedditDel.icio.usGoogleLiveSlashdotNetscapeTechnoratiStumbleUponNewsvineFurlYahooSmarking

CHUYEN TINH TUOI TEEN ( pa` kon doc cho y kjen nhe, thank) :: Comments

Sao hai tụi bây thích đọc ba cái này vậy:)) , thấy mỗi 2 tụi bây comment... còn search google đọc thêm nữa chứ... con nít thì đừng có đọc chuyện người lớn nghe chưa:))
Á anh Lộc ra vẻ ta đy wa',em thì đọc chiện Teen còn anh Lộc thì đọc chiện hentaixxx nhỉ???
anh đọc h cốt để kiếm tư liệu bồi bổ các chú mà :x
Chú anh còn chi đọc chiện đóa để bồi bổ,seo ko ăn chuối nhìu dzo choa bổ(XÚc xích cũng đc)
Ô thế giờ anh mới biết chú bị gay... nên không thích coi h ... nên mới thèm chuối =))
sr nhe, da~ lam` cho pa kon cho` lau. May bua~ nay o nha` hem ah`....
De? bua~ nao` tui post len tip nhe, h` faj~ out day, sr pa` kon nhju` nhju` nhe, :))
bó tay,lỡ lên mạng rồi mà ko chịu post luôn đi.
Sặc, 2 ông Lộc với Pin có mấy comment ghê mậy... Thằng Lộc đọc hentai, chắc pạn Pin đọc Yaoi wá. :))
yaoi =)) vậy là mình còn bình thường chán =))
chùi ui Pin hồi h` cóa đc yaoi đâu,toàn xem anime Hentaixxx ko đóa chứ...Hé Hé
Vừa vào đến nhà việc đầu tiên tôi làm là hùng hục lôi ra 1 tờ giấy , vẽ cái mặt hắn vào đó..tiếp theo tôi dán nó lên tường và phóng phi tiêu cho hả giận..cái thằng lưu manh đó dám cướp nụ hôn đầu đời của tôi , đuổi Phong về và mắng nhiếc tôi thế này thế nọ..hắn nghĩ hắn là ai? là sao chắc..nếu không phải tôi quỵ lụy hắn vì cuốn sổ thì tôi đã đá cho hắn 1 cái sang Lào định cư rồi....tôi thề , thề sẽ không bao giờ bộc bạch tâm sự của mình ra trang giấy nữa..
------------------------------------------------------------------------
Sáng hôm sau tôi vào nhà sách xem đồ , vừa đi tôi vừa nghĩ miên man về Phong..thật tội cho cậu ấy , đã đưa tôi về mà còn bị chửi nữa chứ..
-thôi đi tô tượng vậy..
Tôi thầm nghĩ..đó là 1 cách để giải tỏa stress trong lòng tôi lúc này...
ở khu tô tượng... Sau khi chọn được 1 bức tượng 2 đứa bé đang mi nhau cực kì dễ thương , tôi đem nó lại chiếc bàn dài mà ở đó có để những hộp màu để mọi người cùng tô với nhau...bất chợt tôi thấy Phong , cậu ấy đang ngắm nghía tác phẩm mới hoàn thành xong của mình.
-woa , đẹp quá.
Tôi thốt lên trầm trồ thán phục...Phong quay lại nhìn tôi , rồi cậu ấy nở 1 nụ cười :
-chào Hằng.
-chào Phong.
Tôi nói và ngồi xuống cạnh cậu ấy.
-cậu tô đẹp quá.
-bình thường thôi mà.
Rồi cậu ấy hỏi :
-bạn đã giải thích với Huy chưa?
Huy...sao cậu ấy lại lôi cái gã đáng ghét ấy vào thời điểm hay ho thế này nhỉ?
-việc gì phải giải thích chứ..Huy với mình chẳng có quan hệ gì sất..
-chưa bao giờ tôi thấy cậu ấy điên lên vì ghen như thế..mà quái thật , Huy luôn bảo Hằng là bồ của cậu ấy trong khi Hằng lại phủ nhận suốt...
Tôi ậm ờ :
-chuyện này khó nói lắm Phong ạ.
Phong định nói thêm gì đó...nhưng khi thấy vẻ mặt của tôi , cậu ấy lại thôi..
-à , Phong này..Phong tô giúp Hằng với nhé..Hằng tô hay bị lem nhem lắm..
tôi chìa bức tượng ra đầy hy vọng...
-được thôi.
Cậu ấy vui vẻ nói và chúng tôi cùng bắt tay vào công việc..vừa tô , chúng tôi vừa trò chuyện với nhau về đủ đề tài và cả 2 cùng thích thú khi nhận ra mình đồng quan điểm với nhau về 1 số chuyện..ra về , tôi còn bắt cậu ấy khắc tên Phong -Hằng lên bức tượng nữa...
Chà , đó đúng là 1 kỉ niệm đáng nhớ mà suốt đời tôi không bao giờ quên được..
---------------------------------------------------------------------------------------------------
Chiều thứ 2 ,con Thảo làm 1 việc rất chi là '' ngộ nghĩnh trẻ thơ ''..không biết nó đào đâu ra bộ ảnh bồ cũ của Huy..25 đứa và đứa thứ 26 là tôi..xong nó sắp thành 1 dãy và bảo tôi hay so sánh sắc đẹp giữa mình và bọn đó...trời ạ , việc nó làm khiến tôi thắc mắc không hiều nó có vấn đề gì về thần kinh không nữa...riêng cá nhân tôi thì không bao giờ so sánh tôi với người khác để rồi tự dằn vặt bản thân mình cả..hơn nữa giữa tôi và Huy thì có cái quái gì đâu kia chứ
Đến giờ ra chơi , Huy lại xuống lớp tìm tôi , trong mặt hắn hầm hầm...nhưng tôi chẳng quan tâm , tôi vẫn tức hắn ghê lắm..
-Hằng , tôi có chuyện muốn nói.
Tôi tảng lờ đi và tiếp tục câu chuyện dang dở với bạn bè..nhưng quái , chẳng có đứa nào chịu đáp lại cả..chúng chỉ ngước mắt lên , nhìn Huy đầy ngưỡng mộ...còn tôi thì giục 1 cách tuyệt vọng :
-nói tiếp đi các bà..
Huy có vẻ như không kiên nhẫn được nữa...hắn nắm lấy tay tôi lôi lên và kéo ra khỏi lớp..
-thả tôi ra..
Tôi vùng vằng nhưng tay hắn cứng như gọng kìm vậy...đã thế bọn con gái lớp tôi chẳng thèm can ngăn, còn suýt soa đầy thích thú nữa chứ..
Đến 1 dãy hành lang vắng vẻ , hắn mới chịu buông tay tôi ra..
Tôi vừa ôm lấy cái tay của mình vừa cau có nhìn hắn :
-lần sau cậu thôi cái trò này đi...tôi không phải là búp bê , là con rối để cậu muốn lôi đi đâu thì lôi.
-cô và Phong hẹn hò nhau đi tô tượng hả?
Hắn hỏi mà mắt cứ long lên sòng sọc.
-rõ vô duyên., cậu có quyền gì mà can hệ vào chuyện của tôi..tôi thích đi với ai là quyền của tôi nghe chưa..
-thế à? sao cô không mở to cặp mắt mí lận của cô ra mà nhìn cho rõ...cô quên thỏa thuận của chúng ta rồi à..cô là của tôi , tôi sai gì thì cô phải làm và tôi có quyền biết cô đã làm gì...
Tôi trợn tròn mắt nhìn hắn
-cậu bị chó dại cắn à..tiêm chủng chưa mà bây giờ nói sảng thế..tất nhiên là tôi nhớ nhưng cậu cũng phải biết giới hạn của mình ở đâu chứ..sao cậu thích hành hạ và kiểm soát người khác thế?
-tôi thừa hiểu cái đầu của cô đang nghĩ gì...cấm lại gần thằng Phong nghe chưa..tôi cũng nói nó tránh xa cô ra rồi..
-cái gì?.
Tôi la lên kinh hoàng..thằng điên xã hội , đao nhân loại này đang làm gì vậy??????????????
-à , còn nữa..ra về đợi tôi trước cổng trường nghe chưa.
Hắn nói như ra lệnh rồi bỏ đi....
-Chờ hắn...tôi chưa bị điên vì thế trong đầu tôi lập trình 1 kế hoạch chuồn nhanh gọn..
-----------------------------------------------------
Ra về , thay vì đi cổng trước như mọi khi tôi lại chuồn về cổng sau...nhưng 3 chân 4 cẳng đạp về được 1 đoạn thì lại bị hắn chặn lại bằng con ARN... Hắn nheo mắt nhìn tôi , cười cười..
-định chuồn hả?làm gì mà dễ thế.?,
Hic...đúng là dai như đỉa đói...tôi ngao ngán nhìn hắn hỏi :
-làm sao cậu biết tôi chuồn cổng sau?
-có gì đâu..tôi bảo mấy thằng đệ để ý đến cô giùm...có thằng thấy cô đi cổng sau nên phone cho tôi ngay ấy mà..
Trời ạ , tôi đâu phải con nợ hắn đâu mà hắn kiểm soát tôi gắt gao như thế chứ...điên thiệt , tôi chỉ muốn nhảy phắt xuống xe , túm lấy tóc và chà mặt hắn xuống đường cho bỏ ghét..
-đi thôi..đến nhà sách với tôi.
Hắn nói bằng cái giọng ra lệnh đáng ghét..còn tôi thì nhìn hắn ngạc nhiên..người như hắn mà ham đọc sách thì giống như heo có cánh , heo bay lên trời vậy... nhưng nói gì thì nói , phản đối gì thì phản đối..tôi vẫn phải đi cùng hắn dù có muốn hay không? tất nhiên tôi chẳng có ý định đi chung với hắn..thế là tôi đi xe đạp còn hắn tà tà xe máy trên đường..rõ khỗ , không biết hồi hắn còn nhỏ có bị va đập , chạm dây thần kinh nào không mà giờ lại làm 3 cái trò vớ vẩn này nhỉ?
Trời ạ , tôi tưởng hắn dẫn tôi vào đâu..té ra hắn dẫn tôi vào khu tô tượng..lại còn chọn ra đến 5 bức đại loại 2 đứa bé đang mi nhau , tựa lưng vào nhau nữa chứ..kinh thiệt , hắn bày ra ba cái trò vớ vẩn này làm gì nhỉ..nhưng kinh dị nhất là hắn quay sang tôi nói bằng cái giọng tỉnh bơ:
-cô trả tiền đi...
-tôi chưa bị điên..cậu tô 1 mình thì trả 1 mình đi..
Tôi đâm cáu.
-ai bảo tôi tô 1 mình..tôi tô cùng cô mà...tôi đi vội quá không mang theo kịp tiền..cô trả đi , tôi sẽ trả lại cho cô sau..Trả đi.
Hắn gườm mắt nhìn tôi thế là tôi buộc phải thanh toán....30000 nghìn , đau hơn hoạn , đã thế khi tôi bảo hắn bỏ bớt 4 bức lại..hắn lại không chịu mới tức chứ..
Trái ngược với khung cảnh lãng mạn ngày hôm qua...tô màu với Huy đúng là 1 cơn ác mộng..hắn tô xấu kinh khủng thế mà lại luôn miệng đổ lỗi cho tôi nữa chứ.. thế là tôi trả thù bằng cách đòi tiền..
-cậu phải trả 3 chục cho tôi nghe chưa?
-tôi không trả thì sao?
Hắn cười cười.
-thì con cậu sinh ra sẽ bị mù mắt.
-tôi không có ý định lấy vợ..tôi sẽ tìm đến cô..lúc ấy tôi sẽ chọn 1 trong lũ con nheo nhóc của cô làm con..lúc ấy để coi con ai bị mù mắt..
Nhưng tôi không còn nghe hắn nói gì nữa , vì bận để ý đến 1 anh chàng rất cute , có nét gì đó giống Phong..
-này ,
Hắn giật tóc tôi , đau tê tái.
-trong lúc con gái ở đây để ý tôi thì cô lại đi ngắm thằng khác à? cô bị gì vậy..đồ con gái lẳng lơ..
Lẳng lơ..hay thiệt , tôi có lẳng lơ thì cũng không đến lượt hắn bình phẩm..
-còn cậu là cái đồ loang lổ.
-cô lẳng lơ.
-cậu loang lổ
-lẳng lơ
-loang lổ.
Bỗng chú bảo vệ đập tay lên vai Huy , giọng răn đe:
-đề nghị cô cậu coi lại lời nói..cô cậu đang làm ô nhiễm tâm hồn trẻ thơ ở đây đấy.
Tôi và Huy ngơ ngác quay lại thì :
-mẹ ơi , lẳng lơ là gì mẹ?
-bố ơi , loang lổ là sao hả bố
Sau 1 tiếng đồng hồ tô tượng đầy tai tiếng, bị bố mẹ lũ trẻ nói vào tai chúng những câu đại loại như:
-Cưng, lớn lên con đừng giống hai người họ nghe.
-Hai người đó thuộc phần tử xấu, con phải tránh xa ra, không được lại gần, nghe chưa?...vv....
Thế là tôi và Huy phải rời khỏi nhà sách..nhưng tôi chưa kịp mừng vì điều đó thì hắn lại kéo tôi vào công viên với lí do...chơi.
Ý kiến hắn đưa ra làm tôi muốn điên cả người..tôi và hắn có phải là đôi, là cặp gì đâu mà lại kéo nhau vào chỗ đó kia chứ..đã thế lại phải móc hầu bao ra mua cho hắn thêm cái kem 3000 đ..đau hơn hoạn.
''BỐP''
Đó là tiếng tôi đập 1 con muỗi đang đốt chân tôi...nó to kinh khủng..dám cá là cái giống muỗi truyền bệnh sốt rét lắm..
-Về được chưa?
Tôi quay sang hắn hỏi và mặt đỏ rần lên khi các cặp nhan nhản xung quanh chúng tôi mi nhau chùn chụt..
-Đợi tí..về gì cho sớm..
Hắn ậm ờ nói rồi...
-Hằng này. Tôi muốn cô làm bạn...
''BỐP''
Lại 1 con muỗi nữa chích tôi đau điếng..
-Chết mày nè con.
Tôi nói mà không dấu được vẻ căm hận...và tôi tưởng tượng con muỗi đang chết dưới tay tôi là cái mặt của Huy.
-Này, tôi đang nói chuyện với cô đấy..
Huy cau có nhìn tôi..
-Nói gì thì nói đi.
Tôi ngạc nhiên nhìn hắn..

Hắn ngoảnh mặt đi chỗ khác...
-Tôi muốn cô làm bạn..
''BỐP''
Một con muỗi khác lại dám to gan cắn sau lưng tôi..Hic, ngồi đây một lát không khéo làm buổi tối cho muỗi mất..không biết về nhà mẹ có nhận ra đứa con dễ thương của mẹ không nhỉ?
-CÔ CÓ THÔI CÁI TRÒ ĐẬP MUỖI VỚ VẨN CỦA CÔ KHÔNG HẢ?
Đột ngột Huy quát to làm không chỉ tôi mà mấy đôi đang hôn nhau 1 cách vừa đắm vừa đuối cũng phải giật nảy mình..tôi cũng hét lại giọng to không kém..
-MUỖI CẮN TÔI THÌ TÔI PHẢI ĐẬP CHỨ SAO? CẬU THỬ NGỒI YÊN ĐỂ MUỖI CẮN XEM CÓ CHỊU ĐƯỢC KHÔNG?
-NHƯNG TÔI ĐANG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ.
-NHƯNG TÔI ĐANG BỊ MUỖI ĐỐT.
Tôi ngoác miệng ra cãi
Hắn nhìn tôi trân trối rồi vò đầu bứt tai rên rỉ:
-Trời...Sao tôi có thể có....với 1 con nhỏ như thế này..
Tôi chẳng hiểu hắn nói cái quái gì hết nhưng mừ con nhỏ này là có liên quan đến tôi rồi, thế là tôi liếc xéo hắn và lầm bầm:
''Đối với ai thì không biết nhưng đối với bố mẹ tôi thì tôi là vàng, bạc, kim cương, hột xoàn''
--------------------------------------------------------------------------------
Buổi đi chơi của tôi và Huy đã diễn ra như vậy đó...Đang yên đang lành, hắn bắt tôi đi tô tượng, để rồi người ta coi tôi là phần tử xấu xa...rồi còn bị hắn lôi vào công viên và làm mồi cho muỗi nữa chứ..tức nhất là cuối cùng vẫn bị hắn chửi..tức..tôi không hiểu vợ hắn sau này là người như thế nào nhưng chắc phải có một khả năng chịu đựng, 1 nghị lực phi phàm lắm mới có thế chịu được 1 thằng chảnh, kiêu căng, ngạo mạn như hắn....
-Hằng, nghĩ gì mà thần ra thế hả con
Tiếng mẹ làm tôi giật thót cả người..Quay lại, tôi trố mắt ngạc nhiên vì mẹ đang bận trên mình một bộ đồ rất đẹp, mẹ lại trang điểm nữa chứ....hay thiệt:
-Mẹ sắp có live show gì à?
Tôi ngạc nhiên hỏi..?
-À, mẹ định lên nhà bạn cũ từ năm cấp 2 chơi..lâu rồi mẹ không gặp lại cô ấy..đi với mẹ luôn nhé..
-Vâng ạ.
Tôi trả lời không chút do dự vì bây giờ tôi cũng chẳng có việc gì để mà làm cả..---------------------------------------------------------------------------------
Nhà bạn mẹ tôi nằm trên đường ngô quyền..đó là 1 ngôi nhà 2 tầng được sơn màu xanh dương mát dịu với bãi cỏ xanh mượt êm như nhung...và khi mẹ tôi bấm chuông thì 1 người phụ nữ (mà tôi đoán là chủ nhân căn nhà) chạy ra mở cổng..bà trông hơi mập và có 1 khuôn mặt phúc hậu..bà ấy chớp chớp mắt nhìn mẹ tôi..sững sờ...sau đó 2 người họ ôm chầm lấy nhau, và trên khoé mắt họ long lanh những giọt lệ..
-------------------------------------------------------------------
-Thúy vẫn như hồi xưa..đẹp như thời con gái ấy..
Mẹ tôi trầm trồ khen bác ấy..
-Thanh cứ nói quá, mình già rồi..thêm nhiều năm lăn lộn với cuộc sống ở nước ngoài làm mình mệt mỏi vô cùng....
Rồi bà quay sang tôi, mỉm cười hiền hậu :
-Cháu tên gì?
-Dạ, Hằng ạ.
Tôi trả lời 1 cách lễ phép..
-Cháu năm nay học lớp mấy?
-Dạ, 11 ạ..
-Trường nào cháu?
-Dạ, cấp ba sao vàng.
-À..
Mắt bà sáng lên..
-Con bác cũng đang học ở đó...
Rồi bà gọi to :
-Phong! Phong ơi!
Oái. Phong á? ..tôi ngơ ngác nhìn lên cầu thang....thật không thể nào tin được, đó là Phong..cậu ấy đang đi xuống nhà..
-Mẹ gọi con ạ?
-Uh, đây là bạn mẹ và con của cô ấy..
-Cháu chào cô
Phong cúi đầu chào mẹ và khi quay sang tôi
-A! Hằng
-Vậy là 2 đứa có biết nhau à?
Mẹ tôi hỏi không dấu được vẻ ngạc nhiên..còn bác Thúy thì gật gù
-Chà, có duyên đấy, không biết sau này 2 chúng ta có thành thông gia được không nhỉ?
Phòng của Phong không lộn xộn và bừa bãi như phòng mấy thằng bạn của tôi..nó khá là ngăn nắp, gọn gàng và sạch sẽ..
-Cậu có vẻ là tín đồ của THE BESTLES nhỉ?
Tôi hỏi khi thấy trên tường treo đầy ảnh của họ..
-Ồ, có cả ghi ta nữa này..
Tôi quay sang Phong hỏi 1 cách thích thú:
-Cậu biết chơi ghi ta không?
-Có chứ.. con trai thì phải biết chơi đàn ghi -ta.
Phong nói rồi vớ lấy cây đàn ở đầu giường..
-Hằng thích nghe bài gì?
-"Cô bé mùa đông" đi..
Tôi đề nghị..
-Uh..
Và cậu ấy vừa đánh đàn vừa khe khẽ hát:
Từng cơn gió khẽ vô tình
Chiếc lá lìa cành buông xuống lòng đường
Ngồi nhặt chiếc lá tôi nhớ về
Cô bé đáng yêu của tôi

Mùa đông đến em vẫn cười
Em ước mình là bông tuyết ngoài trời
Để được bay mãi lên thiên đường
Một thiên đường tuyết rơi

Tuyết chẳng có đâu em ơi
Chỉ có tôi bên cạnh em thôi
Mùa Đông đến gió khiến em se lạnh
Đừng lo vì còn tôi đây.

Bước cùng với nhau dưới cơn mưa phùn rất lâu
Tôi nhìn em, em đỏ mặt, em không nói khiến cho lòng tôi bồi hồi
Trong ngần mắt em thấy long lanh muôn ngàn tuyết rơi
Môt mùa đông em đứng đó
Một mùa đông êm đềm....

..........không hiểu sao khi nghe Phong đàn và hát bài đó, tôi có cảm giác lạ lắm..trái tim tôi như thổn thức..và tôi..hơi sến..nhưng tôi ước rằng cô bé mùa đông đó là tôi, còn cậu bạn trong bài hát đó là Phong...Chà, nếu như vậy thì tốt quá nhỉ...
Buồn thật, điều đó là 1 mong ước quá xa vời đối với tôi..tôi biết Phong hay galang, giúp đỡ bạn gái..nhưng tôi không biết trong tim cậu ấy có 1 chút tình cảm gì đó, (nhỏ thôi) dành cho tôi không....chắc là không rồi....Không sao, dù sao tôi vẫn có quyền mơ mộng, vẫn có quyền tưởng tượng cậu ấy là bạch mã hoàng tử của tôi
Từ cái hôm ở nhà Phong về, tôi mơ mộng và nghĩ về tình yêu chưa nói của mình nhiều hơn, có nên nói rõ tình cảm của mình với cậu ấy không nhỉ? Điều đó có thể giúp tôi nhẹ nhõm và thoát khỏi ách thống trị của Huy ...Không, tôi không dám, tôi sợ bị từ chối...điều đó là quá sức với 1 người có lòng tự trọng cao ngất ngưởng như tôi..Thôi vậy, cứ để nó ở đó, cứ để tình yêu đó ngủ yên trong trái tim bướng bỉnh của tôi...
-Huy à, ông hết đứa cặp hay sao mà lại cặp với 1 đứa như nhỏ Hằng.
Đó là tiếng của 1 tên con trai đập vào tai tôi khi tôi đi ngang qua 1 dãy hàng lang..
Lại là chuyện của tôi và Huy nữa rồi...Hic, tôi đã bảo bao nhiêu lần với thằng mất dạy ấy là phải đính chính lại tin đồn cặp kè này gấp thế mà không hiểu sao hắn vẫn không chịu làm..tức muốn ói máu..mà người ta tưởng tôi ham hố gì hắn làm sao? Sự thật là trên đời này không ai lại thích 1 kẻ bắt nạt, sai vặt và đặt cho mình những mĩ danh như: xác chết trôi, hồn ma cả..
-Kệ tôi, ông mà nói nữa là tôi đập cho ông 1 trận bây giờ..
Giọng Huy oang oang..
-Nhưng nó xấu thật mà..
Một thằng khác xen vào..Hic, lời của gã đó nói làm tôi méo cả mặt...tôi hay nói rằng tôi chẳng quan tâm đến bề ngoài của mình, nhưng nếu có cơ hội tôi vẫn mong gã phát ngôn ra câu nói vừa nãy ra ngoài đường bị xe công nông cán.
-Có cái mặt ông xấu thì có..Hằng rất dễ thương..tôi cấm ông nói bồ tôi xấu nghe chưa..?
Oái..cái gì..? Hắn vừa nói cái gì..hắn vừa khen tôi dễ thương ư? Thật không thể nào tin được...giờ ngẫm lại thì Huy cũng không đến nỗi xấu xa lắm .
Đột nhiên hắn xuất hiện đột ngột trước mặt tôi, và khi thấy tôi thì mặt hắn thoáng đỏ 1 chút..
-Cô ở đây lâu chưa vậy?
-À, đủ để nghe cậu khen tôi dễ thương.
Tôi nhe răng nhìn hắn cười, sau lưng tôi và hắn là Tuấn - Nghĩa, bộ đôi cùng Huy nổi tiếng ăn chơi, sát gái trong trường...Khiếp, 2 cái đứa vừa nói xấu tôi xong giờ lại mở miệng cười toe toét, không biết ngượng..Thế là tôi, với thái độ không thân thiện lắm, lườm chúng 1 cái suýt rách cả mắt.
-Hằng, cô có biết câu này không?
-Câu gì?
Tôi ngô nghê nhìn hắn hỏi..
-À, đẹp mà khiến người ta yêu chỉ là đàn bà, còn xấu mà làm cho người ta yêu mới là nữ hoàng..
-Đúng, đúng.
Tôi gật đầu lia lịa.
-Tôi cũng nghĩ vậy..mà theo cách nói như thế thì cô là nữ hoàng của các nữ hoàng rồi.
Sao trên đời này lại có 1 đứa con trai ăn nói thô lỗ với con gái như hắn thế nhỉ..có nghĩ như vậy thì cũng ko cần nói huỵt toẹt ra chứ?
-Cậu tưởng cậu đẹp trai lắm à? Cái mặt cậu cho tôi cũng ko cần..À, cần chứ, đem bỏ vào nhà vệ sinh thì cũng đuổi được ối ruồi muỗi đấy.
-Có cái mặt cô ấy..nguyên cặp mắt cô cũng đủ đem đi triển lãm kinh dị rồi, người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, nhưng nhìn vào mắt cô tôi chỉ thấy đen thui thui, tối mò mò...
Hic, đúng là miệng lưỡi có gai, ăn nói thì độc địa, chửi nhau với hắn coi bộ tôi ko sống nổi, chửi hắn một thì hắn đốp 10, mà lời nào hắn nói cũng như dao găm vậy...chẳng bù với Phong..
-Dạo này cô có léng phéng với thằng Phong ko vậy?
Tự dưng hắn chụp lấy vai tôi, nhìn sâu vào mắt, dò hỏi..
-Vô duyên
Tôi gỡ vội tay hắn ra..kinh khủng, lỡ người khác thấy thi sẽ ra sao kia chứ?
-Cậu bớt xía vào chuyện người khác được ko? Ừ thì hôm qua tôi đến nhà cậu ấy chơi, cậu ấy đàn bài ''cô bé mùa đông'' cho tôi nghe đấy thì sao?
-CÁI GÌ, CÔ ĐẾN NHÀ HẮN À, CÔ LÀ CON GÁI MÀ, SAO LẠI ĐẾN NHÀ CON TRAI..?
Hắn hét to khiến những học sinh khác đi xung quanh phải quay lại nhìn.
-** miệng đi.
Tôi gắt..
-Mẹ tôi quen mẹ cậu ấy, cậu có ** miệng không hả..?
Tôi bất giác thấy sợ khi nhìn thấy ánh mắt của Huy, hic..nó đang long lên sòng sọc, và tay của cậu ta thì bóp lấy vai tôi đau điếng....cậu ta gằn giọng:
-Tôi thừa hiểu là khi hắn đàn xong bài đó thì cái đầu của cô nghĩ gì..Này, thôi mơ mộng đi..hắn tốt với tất cả bọn con gái chứ không phải mỗi mình cô, đừng có ảo tưởng, ảo tưởng nhiều thì đau nhiều mà thôi...
Lời hắn nói đã chạm vào nỗi đau của tôi , tôi cảm thấy như ai bóp nghẹt trái tim mình lại vậy...đau ghê gớm..
-Cậu thôi đi, cậu ngày càng quá đáng, càng đi quá xa rồi đấy..tại sao cậu lại can thiệp vào chuyện riêng tư của tôi, cậu lấy quyền gì cấm cản tôi lại gần Phong? À phải rồi..1 thằng con trai thay bồ như thay áo thì làm sao hiểu được cảm giác thích 1 người mà không thể nói, chỉ có thể lặng lẽ dõi theo cậu ấy từ xa là thế nào...?
Vừa nói nước mắt tôi vừa trào ra...chịu thôi...tôi không thể kìm nén được nữa..tôi chỉ muốn khóc, khóc cho thỏa nỗi lòng này...điều đó làm Huy bối rối...hắn đút tay vào túi và rút ra 1 chiếc khăn tay rồi đưa nó cho tôi....
Chẳng hiểu sao tôi lại cầm lấy cái khăn đó...chiếc khăn của 1 kẻ mà 1 phút trước tôi còn căm đến tận xương tủy. Hic..tôi nghĩ là tôi bị điên mất rồi..
-Hằng này, trong cuốn sổ heo Boo, cô viết cô thích Phong chỉ vì hắn sửa xe cho cô? Lí do đơn giản như vậy thôi à?
-Đôi khi những việc làm nho nhỏ lại để lại ấn tượng đậm nét trong lòng người khác.
Tôi sụt sùi nói và lau nước mắt..
-Vậy, nếu tôi sửa xe cho cô thì cô có thích tôi không?
Huy nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi...Thích hắn á? Như thích 1 người bạn hả..?
-Không.
-TẠI SAO?
Hắn hét....
''đấy, lại lên cơn nữa rồi''
Tôi thở dài ngao ngán...
-Vì cậu không bao giờ làm thế...cậu không bao giờ giúp người khác.
-Không..tôi sẽ cố gắng thay đổi..., tôi sẽ không gọi cô là xác chết trôi nữa, tôi cũng sẽ không bình phẩm gì đến đôi mắt mí lận của cô, sẽ sửa xe cho cô....tôi không đàn bài cô bé mùa đông đâu vì nó có dính líu đến thằng Phong nhưng tôi sẽ đàn tất cả các bài khác...tôi sẽ đối xử thật tốt với cô..chỉ cần cô quên thằng Phong và thích tôi..
-Thích cậu? Như thích 1 người bạn á?
Tôi nhìn hắn dò hỏi..
-BẠN ĐÂU MÀ BẠN.
Hắn hét to bực bội :
-Tôi muốn cô làm girl friend của tôi..
Oái..lời hắn nói làm tôi choáng nặng đến độ ngã oạch xuống sàn nhà..Hic, đến khi lồm cồm bò dậy, tôi bặm môi nhìn hắn:
-Cậu hết trò để chơi rồi à?
-Không, tôi nói thật..tôi thích cô..à, không...Hằng à, Huy thích Hằng..làm bạn gái Huy nhé, Ok?
Hắn nói và nhìn chăm chăm vào mắt tôi...hic. đây là lời tỏ tình tệ hại nhất mà tôi được nghe..chẳng có tí gì là lãng mạn cả..kinh khủng khiếp...
-Sao cậu bảo đứa nào thích tôi thì chắc mê phim kinh dị lắm?
Tôi bắt bẻ...đây đúng là 1 cơ hội tốt để trả thù hắn cho bỏ ghét..
-Thì tôi mê phim kinh dị mà..
-Thế còn thằng nào lấy tôi thì phải bán nhà ra ngoài trời ở thì sao?
-Ờ thì...mà cô để ý ba chuyện vặt vãnh ấy làm cái quái gì nhỉ..
Huy nhăn nhó nói..liếc hắn 1 cái sắc lẻm, tôi tằng hắng lấy giọng :
-E hèm...Huy này, tôi nghĩ cậu không cần kết nạp tôi vào cái đội quân bồ của cậu đâu..tôi không thích cậu, chỉ nghĩ đến làm bạn với cậu thôi tôi cũng hãi rồi..thật đó..
Huy đứng sững nhìn tôi..mặt hắn tím rịm lại..tôi hiểu lắm chứ...Thảo đã kể với tôi rằng hắn chưa từng tỏ tình với ai, chỉ có con gái tỏ tình với hắn thôi...tội nghiệp, nhưng tôi không thể gật đầu được, điều đó là quá vô lí..làm sao người ta có thể thay đổi tình cảm của mình 180 độ, từ ghét chuyển sang yêu được...mà yêu hắn thì sực thự là tôi không dám nghĩ tới...
-Huy này, tôi mong cậu hiểu cho tôi...tôi chẳng có lí do gì để thích cậu cả..gần cậu tôi chẳng thấy vui, xa cậu tôi không thấy nhớ...hơn nữa tôi đã thích Phong từ rất lâu rồi..cậu ấy là người con trai duy nhất trên thế giới này làm tôi đập loạn nhịp......Huy này, có 1 người đã nói : đau khổ nhất là khi người mình yêu đi yêu người khác, nhưng hạnh phúc nhất là chứng kiến người mình yêu hạnh phúc bên cạnh người mà cô ấy yêu thương....cậu có hiểu không hả?
Tôi vừa nói vừa nhìn sâu vào mắt của hắn...còn Huy, cậu ta đút 2 tay vào túi, lắc đầu và cười khẩy, giọng khàn đi:
-Hạnh phúc nhất là chứng kiến người mình yêu hạnh phúc bên cạnh người mà cô ấy yêu thương hả?...Đó chỉ là lí thuyết suông thôi..thực tế thì đâu có như vậy..Hằng, cô có hạnh phúc không khi thấy thằng Phong vui vẻ bên cạnh 1 đứa con gái khác?...có không hả?
Tôi ** lặng, đầu cúi xuống không nói gì..chỉ cần nghĩ tới điều đó thôi là tim tôi đau lắm..
-Không trả lời được hả?..Thôi được rồi, cô hãy quên lời tỏ tình của tôi đi...nhưng Hằng này, tôi sẽ không bỏ cuộc đâu....trước đây đối với mấy đứa con gái khác tôi chỉ đùa cho vui...còn với cô đó là thích thật sự...vậy thì tại sao tôi lại phải từ bỏ cô, người đầu tiên làm tôi biết đến thích 1 người là phải như thế nào...Không, tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc cả..
Hắn nói và bỏ đi...để mặc tôi đứng đó với cõi lòng nặng trĩuLàm sao Huy thích tôi được nhỉ? À, phải rùi thì ra cái thái độ hằm hằm mỗi khi thấy tôi và Phong, rồi bắt tôi đi tô tượng với hắn là ghen sao?...Kinh điển, có nằm mơ tôi cũng không thể ngờ 1 thằng con trai cãi nhau với tôi cả ngày, lúc nào cũng chê tôi xấu xí lại có thể thích tôi được...vô lí...vô lí hết sức...
Hic, nếu như 1 cô gái trong trường mà được 1 hot boy như hắn để ý thì có lẽ đã sung sướng đến phát điên rùi...Nhưng quái lạ, tôi chẳng thấy sướng tí nào, ngược lại tôi sợ thì có...vì tính hắn hãi lắm: ngang ngạnh, ương bướng, độc tài, phát xít, ghen tuông, lúc nào cũng thích tôi làm theo ý hắn cả.. Những đứa như vậy trong tình yêu thường rất ích kỉ..có thằng chịu không được khi người mình yêu không yêu mình liền chơi dao, chơi axit liền (tôi đọc trong báo thấy có mà)..hic..tôi chẳng muốn như vậy đâu....trời ạ, hắn còn nói sẽ không từ bỏ nữa chứ...tôi phải làm thế nào bây giờ..ai đó chỉ cho tôi lối thoát nào đi ...
---------------------------------------------------------------------------------------
-Mấy ngày nay sao bà xanh xao hốc hác vậy?
Hoa nhìn tôi hỏi..không xanh sao cho được khi mà giờ ra chơi nào Huy cũng kéo tôi đi ăn cùng hắn....trăm con mắt thì đổ dồn vào, thêm vào đó là sự sợ hãi không biết phải đối xử thế nào với Huy, ngồi ăn chè mà thực sự là tôi nuốt không trôi nữa....bực kinh khủng..
-Có bồ chiều chuộng như thế mà còn hốc hác à?
Thảo vừa nói vừa nhếch mép cười...sao trên đời này lại có loại người như nó nhỉ? Mà, nghĩ cũng kì, tôi cũng có 1 thời gian kết bạn với 1 đứa xấu tính như nó....
Thảo vẫn không chịu câm miệng cho tôi nhờ, nó vẫn tiếp tục hót :
-Cũng phải thôi, chắc Hằng sợ bồ mình đá các bà nhỉ?... Cả trường đang chỉ trỏ về đôi đũa lệch mà, thậm chí còn cá độ với nhau mấy ngày nữa thì Huy đá bàn Hằng lớp mình nữa...
-Được như vậy thì tốt..
Tôi làm bầm và đứng lên bỏ đi..Huy...Huy..Thảo...Thảo...nổ não mà chết mất...
---------------------------------------------------------------------------------------
-Hic..hic..hu hu..mẹ ơi, sao con khổ thế này..
Đó là tiếng tôi khóc nức nở khi ngồi ở ghế đá sau lùm cây phía sân sau của trường...chỗ này vắng vẻ, ít người qua lại..là nơi khiến tôi có thể giải tỏa nỗi lòng ấm ức bấy lâu nay của mình..
-Hằng, sao vậy?
Một giọng nói trầm ấm vang lên làm tôi ngẩn người vì cái giọng này là của Phong mà..thế là tôi thôi khóc, ngước mắt lên...Phong đứng đó, dưới ánh nắng mặt trời chói chang, cậu ta nhìn tôi bằng đôi mặt dịu dàng:
- Sao lại ngồi đây khóc 1 mình vậy?
-Mình...không sao..
Tôi vội lúc lắc đầu..bị Phong bắt gặp trong hoàn cảnh này thiệt là khó xử..
Phong ngồi xuống cạnh tôi..** lặng, rồi cậu ấy đưa cho tôi 1 hộp sữa cam Yomost..
-Hằng, uống đi...
-Ơ.
Tôi lúng túng..khi người con gái khóc, con trai thường cho mượn khăn tay...còn chìa sữa ra bảo uống thì tôi chịu... trước vẻ mặt ngơ ngáo của tôi, cậu ấy cười giải thích..
-Hằng phải uống để lấy lại sức sau khi khóc chứ...
Lời nói đó của Phong làm tôi bật cười...và tôi ngượng nghịu đón lấy hộp sữa từ tay cậu ấy..
-Hằng này.
-Gì vậy?
Tôi nhìn cậu ấy ngơ ngác..
-Hằng cười rất dễ thương..
DỄ THƯƠNG...2 tiếng đó làm cho tôi loạn nhịp tim, tăng huyết áp..mặt đỏ rần lên..
-Dễ thương á? Ai cũng bảo khi tôi cười thì mắt tôi bị híp lại cả....mắt tôi..mí lận mà..
Nói đến đó là tôi nghĩ đến Huy...hắn chắc là sung sướng lắm khi tôi thú nhận điều này..
-Không...Phong thấy có sao đâu...nhìn ấn tượng đó chứ,..
-Có đứa còn chê Hằng mũi tẹt nữa...
Không hiểu sao tôi lại đi kể với Phong chuyện đó nhỉ...
-Dân Việt Nam thì mũi phải tẹt chứ, mũi Phong cũng đâu có cao...
-Hằng toàn bị gọi là xác chết trôi thôi..
-Chẹp..đứa nào mà ác mồm ác miệng thế nhỉ...con gái mong da trắng như Hằng đấy....sự thực, Phong thấy Hằng không đẹp nhưng có duyên..mà con gái chỉ cần có duyên là đủ Hằng ạ...
Phong nói và nở 1 nụ cười....nụ cười ấy vốn dĩ đã đẹp, nhưng nay dưới ánh nắng lung lung nó càng đẹp hơn...và tôi sững người lại để ngắm nụ cười đó...chợt nhận ra mình vô duyên quá, tôi quay lại cặm cụi uống tiếp sữa của mình...
Ôi, ước gì thời gian đừng trôi qua mà hãy dừng lại nhỉ....để Phong có thể ngồi cạnh tôi, mãi mãi...
Hôm nay là 1 ngày đặc biệt, ngày valentine..ngày của những người đang yêu nhau..thiệt là tội cho tôi..17 tuổi mà chưa có nụ hoa hồng nào, chưa biết đến cảm giác nắm tay người mình yêu là gì..chỉ biết nhìn những đứa bạn đang đắm chìm trong tình yêu của chúng...
Chao ôi, chúng thiệt là hạnh phúc, ước gì tôi được 1 lần như chúng nhỉ...
''but if you want cry , cry on my shoulder''
Tiếng chuông điện thoại vang lên réo rắt, vớ lấy nó..tôi ngạc nhiên..1 số điên thoại lạ huơ lạ hoắc..


Huy...hic, trong 1 thoáng tôi cứ hy vọng đó là Phong nhưng hóa ra..mà quái, sao hắn biết số tôi nhỉ?

<À, bạn Hằng nói cho Huy đấy.>
<Đứa nào mà lẻo mép vậy? >
< Hỏi làm gì mà lắm thế >
Hắn gắt..tôi cũng tức lắm, mới hỏi được 2 câu mà vặn hỏi nhiều...mà dạo này hắn quái lắm..từ xưng hô tôi -cô chuyển sang Huy -Hằng..nghe nổi da gà kinh khủng..
< Có chuyện gì không vậy? >
< Ờ, 1 chuyện rất quan trọng >
Hắn nói úp úp mở mở làm tôi mệt mỏi..

< À, tôi nay chơi Valentine với Huy nhé >
< Chơi với cậu? >
Tôi ngã người ra..trời ạ, sao hắn dai thế chứ?..Chẳng phải tôi đã nói rõ tình cảm của tôi rồi ư?..Sao hắn cứ thích đẩy người ta vào 1 tình thế khó xứ thế nhỉ?

Tôi nhanh trí phịa 1 lí do..Hì, hắn sẽ không thể kéo tôi đi cùng hắn được..thông minh đấy chứ?
< Cô đi Hải Phòng mà bỏ quên cái đầu mình ở Hà Nội hả?>
Hắn nói giọng xỏ xiên...quên đầu ở Hà Nội là sao nhỉ?..không lẽ..tôi ngóc đầu ra cửa sổ..Trời ạ, hắn đang đứng chình ình bên kia đường, tay vẫy vẫy và cười rất chi là đểu nữa..
..Mà nói đểu thế thôi chứ thực ra đẹp chói lóa kinh khủng..đến nổi mà mấy đứa con gái dại trai dưới đường cứ thi nhau liếc mắt đưa tình, cầm di động chụp hình hắn loạn xà ngầu..
< Thôi, tôi ko đi được đâu >
< Không đi được à? Thế để Huy cõng đi nhé? >
< Mấy ngày nay mưa nắng thất thường nên đầu cậu có vấn đề à?...TÔI KO ĐI, TÔI KO THÍCH ĐI >
< CÔ BẦN TIỆN NÓ VỪA VỪA THÔI CHỨ? >
Hắn hét và trợn trừng mắt lên cửa sổ nhòm tôi..mấy đứa con gái cũng nhìn lên theo..
< HAY CÔ LỠ HẸN VỚI THẰNG PHONG RỒI? >
Tiếng hắn to dã man, tàn bạo....Ngại quá, vì bây giờ đám con gái lượn lờ quanh hắn rất nhiều..mà tôi thì chẳng muốn ai biết chuyện tôi thích thầm Phong cả:
< Bé lại cái mồm dùm, bị down à? >
Tôi gắt :


Giọng hắn hớn hổ và vẻ mặt thì mừng rơn giống như con nit vậy...
..Tôi mệt mỏi vớ lấy bộ quần áo trong tủ...thôi thì đi vậy nhưng trong đêm đi chơi này tôi sẽ cố làm rõ chuyện tình cảm với hắn 1 lần nữa..
------------------------------------------------------------
-Cái gì? Đi bộ hả?
Tôi trợn tròn mắt nhìn hắn....chả là hắn bắt tôi đi bộ cùng hắn đến rạp chiếu Phim mà...mà rạp đó thì xa nhà tôi lắm...
-UH, phải đi cho nó lãng mạn chứ.
-Bạt mạng thì có.
Tôi lầm bầm nhưng mà sau nghĩ lại cũng thấy may, tuy xa 1 tí nhưng được cái an toàn..chứ đi với hắn không khéo hắn rú ga đưa tôi với hắn lao vào cái huyệt nào được đào sẵn cũng nên...
-----------------------------------------------------------------------------------------
Choáng..choáng hiệp 2..
Nếu trong ngày này bạn và người iu đi xem phim thi sẽ xem phim gì?...Chắc là love story, casabanca, yêu là cưới ....hoặc đại loại là những phim như vậy..nhưng Huy thì không, chẳng hiểu hắn nghĩ cái quái gì khi mua vé cho tôi coi bộ phim: ''xác chết trên mái nhà''
Làm sao Huy thích tôi được nhỉ? À, phải rùi thì ra cái thái độ hằm hằm mỗi khi thấy tôi và Phong, rồi bắt tôi đi tô tượng với hắn là ghen sao?...Kinh điển, có nằm mơ tôi cũng không thể ngờ 1 thằng con trai cãi nhau với tôi cả ngày, lúc nào cũng chê tôi xấu xí lại có thể thích tôi được...vô lí...vô lí hết sức...
Hic, nếu như 1 cô gái trong trường mà được 1 hot boy như hắn để ý thì có lẽ đã sung sướng đến phát điên rùi...Nhưng quái lạ, tôi chẳng thấy sướng tí nào, ngược lại tôi sợ thì có...vì tính hắn hãi lắm: ngang ngạnh, ương bướng, độc tài, phát xít, ghen tuông, lúc nào cũng thích tôi làm theo ý hắn cả.. Những đứa như vậy trong tình yêu thường rất ích kỉ..có thằng chịu không được khi người mình yêu không yêu mình liền chơi dao, chơi axit liền (tôi đọc trong báo thấy có mà)..hic..tôi chẳng muốn như vậy đâu....trời ạ, hắn còn nói sẽ không từ bỏ nữa chứ...tôi phải làm thế nào bây giờ..ai đó chỉ cho tôi lối thoát nào đi ...
---------------------------------------------------------------------------------------
-Mấy ngày nay sao bà xanh xao hốc hác vậy?
Hoa nhìn tôi hỏi..không xanh sao cho được khi mà giờ ra chơi nào Huy cũng kéo tôi đi ăn cùng hắn....trăm con mắt thì đổ dồn vào, thêm vào đó là sự sợ hãi không biết phải đối xử thế nào với Huy, ngồi ăn chè mà thực sự là tôi nuốt không trôi nữa....bực kinh khủng..
-Có bồ chiều chuộng như thế mà còn hốc hác à?
Thảo vừa nói vừa nhếch mép cười...sao trên đời này lại có loại người như nó nhỉ? Mà, nghĩ cũng kì, tôi cũng có 1 thời gian kết bạn với 1 đứa xấu tính như nó....
Thảo vẫn không chịu câm miệng cho tôi nhờ, nó vẫn tiếp tục hót :
-Cũng phải thôi, chắc Hằng sợ bồ mình đá các bà nhỉ?... Cả trường đang chỉ trỏ về đôi đũa lệch mà, thậm chí còn cá độ với nhau mấy ngày nữa thì Huy đá bàn Hằng lớp mình nữa...
-Được như vậy thì tốt..
Tôi làm bầm và đứng lên bỏ đi..Huy...Huy..Thảo...Thảo...nổ não mà chết mất...
---------------------------------------------------------------------------------------
-Hic..hic..hu hu..mẹ ơi, sao con khổ thế này..
Đó là tiếng tôi khóc nức nở khi ngồi ở ghế đá sau lùm cây phía sân sau của trường...chỗ này vắng vẻ, ít người qua lại..là nơi khiến tôi có thể giải tỏa nỗi lòng ấm ức bấy lâu nay của mình..
-Hằng, sao vậy?
Một giọng nói trầm ấm vang lên làm tôi ngẩn người vì cái giọng này là của Phong mà..thế là tôi thôi khóc, ngước mắt lên...Phong đứng đó, dưới ánh nắng mặt trời chói chang, cậu ta nhìn tôi bằng đôi mặt dịu dàng:
- Sao lại ngồi đây khóc 1 mình vậy?
-Mình...không sao..
Tôi vội lúc lắc đầu..bị Phong bắt gặp trong hoàn cảnh này thiệt là khó xử..
Phong ngồi xuống cạnh tôi..** lặng, rồi cậu ấy đưa cho tôi 1 hộp sữa cam Yomost..
-Hằng, uống đi...
-Ơ.
Tôi lúng túng..khi người con gái khóc, con trai thường cho mượn khăn tay...còn chìa sữa ra bảo uống thì tôi chịu... trước vẻ mặt ngơ ngáo của tôi, cậu ấy cười giải thích..
-Hằng phải uống để lấy lại sức sau khi khóc chứ...
Lời nói đó của Phong làm tôi bật cười...và tôi ngượng nghịu đón lấy hộp sữa từ tay cậu ấy..
-Hằng này.
-Gì vậy?
Tôi nhìn cậu ấy ngơ ngác..
-Hằng cười rất dễ thương..
DỄ THƯƠNG...2 tiếng đó làm cho tôi loạn nhịp tim, tăng huyết áp..mặt đỏ rần lên..
-Dễ thương á? Ai cũng bảo khi tôi cười thì mắt tôi bị híp lại cả....mắt tôi..mí lận mà..
Nói đến đó là tôi nghĩ đến Huy...hắn chắc là sung sướng lắm khi tôi thú nhận điều này..
-Không...Phong thấy có sao đâu...nhìn ấn tượng đó chứ,..
-Có đứa còn chê Hằng mũi tẹt nữa...
Không hiểu sao tôi lại đi kể với Phong chuyện đó nhỉ...
-Dân Việt Nam thì mũi phải tẹt chứ, mũi Phong cũng đâu có cao...
-Hằng toàn bị gọi là xác chết trôi thôi..
-Chẹp..đứa nào mà ác mồm ác miệng thế nhỉ...con gái mong da trắng như Hằng đấy....sự thực, Phong thấy Hằng không đẹp nhưng có duyên..mà con gái chỉ cần có duyên là đủ Hằng ạ...
Phong nói và nở 1 nụ cười....nụ cười ấy vốn dĩ đã đẹp, nhưng nay dưới ánh nắng lung lung nó càng đẹp hơn...và tôi sững người lại để ngắm nụ cười đó...chợt nhận ra mình vô duyên quá, tôi quay lại cặm cụi uống tiếp sữa của mình...
Ôi, ước gì thời gian đừng trôi qua mà hãy dừng lại nhỉ....để Phong có thể ngồi cạnh tôi, mãi mãi...
Hôm nay là 1 ngày đặc biệt, ngày valentine..ngày của những người đang yêu nhau..thiệt là tội cho tôi..17 tuổi mà chưa có nụ hoa hồng nào, chưa biết đến cảm giác nắm tay người mình yêu là gì..chỉ biết nhìn những đứa bạn đang đắm chìm trong tình yêu của chúng...
Chao ôi, chúng thiệt là hạnh phúc, ước gì tôi được 1 lần như chúng nhỉ...
''but if you want cry , cry on my shoulder''
Tiếng chuông điện thoại vang lên réo rắt, vớ lấy nó..tôi ngạc nhiên..1 số điên thoại lạ huơ lạ hoắc..


Huy...hic, trong 1 thoáng tôi cứ hy vọng đó là Phong nhưng hóa ra..mà quái, sao hắn biết số tôi nhỉ?

<À, bạn Hằng nói cho Huy đấy.>
<Đứa nào mà lẻo mép vậy? >
< Hỏi làm gì mà lắm thế >
Hắn gắt..tôi cũng tức lắm, mới hỏi được 2 câu mà vặn hỏi nhiều...mà dạo này hắn quái lắm..từ xưng hô tôi -cô chuyển sang Huy -Hằng..nghe nổi da gà kinh khủng..
< Có chuyện gì không vậy? >
< Ờ, 1 chuyện rất quan trọng >
Hắn nói úp úp mở mở làm tôi mệt mỏi..

< À, tôi nay chơi Valentine với Huy nhé >
< Chơi với cậu? >
Tôi ngã người ra..trời ạ, sao hắn dai thế chứ?..Chẳng phải tôi đã nói rõ tình cảm của tôi rồi ư?..Sao hắn cứ thích đẩy người ta vào 1 tình thế khó xứ thế nhỉ?

Tôi nhanh trí phịa 1 lí do..Hì, hắn sẽ không thể kéo tôi đi cùng hắn được..thông minh đấy chứ?
< Cô đi Hải Phòng mà bỏ quên cái đầu mình ở Hà Nội hả?>
Hắn nói giọng xỏ xiên...quên đầu ở Hà Nội là sao nhỉ?..không lẽ..tôi ngóc đầu ra cửa sổ..Trời ạ, hắn đang đứng chình ình bên kia đường, tay vẫy vẫy và cười rất chi là đểu nữa..
..Mà nói đểu thế thôi chứ thực ra đẹp chói lóa kinh khủng..đến nổi mà mấy đứa con gái dại trai dưới đường cứ thi nhau liếc mắt đưa tình, cầm di động chụp hình hắn loạn xà ngầu..
< Thôi, tôi ko đi được đâu >
< Không đi được à? Thế để Huy cõng đi nhé? >
< Mấy ngày nay mưa nắng thất thường nên đầu cậu có vấn đề à?...TÔI KO ĐI, TÔI KO THÍCH ĐI >
< CÔ BẦN TIỆN NÓ VỪA VỪA THÔI CHỨ? >
Hắn hét và trợn trừng mắt lên cửa sổ nhòm tôi..mấy đứa con gái cũng nhìn lên theo..
< HAY CÔ LỠ HẸN VỚI THẰNG PHONG RỒI? >
Tiếng hắn to dã man, tàn bạo....Ngại quá, vì bây giờ đám con gái lượn lờ quanh hắn rất nhiều..mà tôi thì chẳng muốn ai biết chuyện tôi thích thầm Phong cả:
< Bé lại cái mồm dùm, bị down à? >
Tôi gắt :


Giọng hắn hớn hổ và vẻ mặt thì mừng rơn giống như con nit vậy...
..Tôi mệt mỏi vớ lấy bộ quần áo trong tủ...thôi thì đi vậy nhưng trong đêm đi chơi này tôi sẽ cố làm rõ chuyện tình cảm với hắn 1 lần nữa..
------------------------------------------------------------
-Cái gì? Đi bộ hả?
Tôi trợn tròn mắt nhìn hắn....chả là hắn bắt tôi đi bộ cùng hắn đến rạp chiếu Phim mà...mà rạp đó thì xa nhà tôi lắm...
-UH, phải đi cho nó lãng mạn chứ.
-Bạt mạng thì có.
Tôi lầm bầm nhưng mà sau nghĩ lại cũng thấy may, tuy xa 1 tí nhưng được cái an toàn..chứ đi với hắn không khéo hắn rú ga đưa tôi với hắn lao vào cái huyệt nào được đào sẵn cũng nên...
-----------------------------------------------------------------------------------------
Choáng..choáng hiệp 2..
Nếu trong ngày này bạn và người iu đi xem phim thi sẽ xem phim gì?...Chắc là love story, casabanca, yêu là cưới ....hoặc đại loại là những phim như vậy..nhưng Huy thì không, chẳng hiểu hắn nghĩ cái quái gì khi mua vé cho tôi coi bộ phim: ''xác chết trên mái nhà''
Bua h Tram lEn post hUm dC h` bU` lAj nE`. Doc chO dA nhAn sAp hEt r0y bUa nEo` post tiEp thAnk
Mong bạn viết chữ đẹp đẹp 1 xíu,chữ khó nhìn quá.
Xem hết trên mạng òy,h` hủm mún xem nữa......
pen mới tìm được truyện mới , mọi người đọc thử nha
cu post thi se co nguoi doc thoi ma.
sax. sao pin ac the'? len mang doc hjt oy` ho? zj thj post chi nua?~
hjx hjx,
Post cho người khác đọc chứ sao.à,1 lần nữa đề nghị bạn Trâm viết bài bằng TV đàng hoàng.
 

CHUYEN TINH TUOI TEEN ( pa` kon doc cho y kjen nhe, thank)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Trại tâm thần ABC10 :: Thảo luận-Tranh cãi :: Nhật kí vương quốc-
Chuyển đến 

Liên kết website
Nhà riêng của
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs